T4, 01 / 2017 4:24 chiều | mshuyen

Chuyện chăn gối của chúng em rất tệ, Em chưa từng có bất kỳ cảm xúc gì, kể cả thời gian mới cưới lúc mặn nồng…

Đọc thêm:  Lời cảnh báo trả thù của người vợ bị chồng phụ tình

Em lấy chồng đã lâu, đến nay đã có 2 con nhỏ, tuy nhiên em cảm thấy cuộc sống hôn nhân của em chẳng mấy hạnh phúc gì. Chồng em rất gia trưởng, lúc nào cũng chỉ khư khư muốn áp đặt ý kiến, chỉ cần em không đồng ý và nói lại là ngay lập tức chồng quát, nói em chỉ thích cãi chồng, thích ngồi lên đầu chồng. Trong tâm trí chồng em lúc nào cũng chỉ sợ bị vợ lấn át, đè đầu cưỡi cổ, mặc dù có những lúc bất đồng em chỉ đôi co lại như những cặp vợ chồng thông thường. Mới đầu mỗi lần có xích mích gì là vợ chồng em lại cãi nhau to nhưng giờ em cũng đã quen rồi nên mỗi lần anh ấy to tiếng em lại im lặng, cho anh ấy nói chán rồi thôi.

Vấn đề lớn nhất là chồng Em rất hay đánh con cái, thường thì không đánh nặng mà chỉ phát mông, lấy chân đá vào lưng. Em đã nhiều lần khuyên bảo nặng nhẹ, tâm sự, cãi vã vì chuyện này mà anh không thay đổi, luôn cho rằng phải đánh con mới dạy được con. Hai đứa con đang ở tuổi quấy, lại đều không được dễ bảo lắm, anh thường xuyên không kiềm chế được.

Vợ chồng em sống chung với bố mẹ chồng, bố mẹ anh thấy con trai đánh cháu là không đúng nhưng cũng không khuyên được anh, mặt khác lại là con mình nên ông bà biết việc làm là sai nên cũng không gay gắt. Lúc nào giận quá anh mới đánh con mạnh. Cho đến một tuần trước đây, trong lúc đưa 2 con đi học, vì chúng nghịch ngợm nên anh đã đánh con gái rất mạnh. Đến chiều cô giáo gọi cho em nói giọng sợ sệt, kể rằng ở mông và chân con có vết hằn ngón tay, con nói là do bố đánh. Em quá xấu hổ và thương con không để đâu cho hết. Tối về, Em nói với ông bà sự việc này, còn kể rằng trường yêu cầu em phải đến viết tường trình chuyện này nữa. Em bảo ông bà phải cho anh đi điều trị tâm lý vì anh có xu hướng thích bạo lực với con. Một ngày anh phải đánh mỗi đứa ít nhất đôi lần, khi chúng tè dầm, đánh nhau, hoặc khóc không dỗ được. Thế nhưng ông bà vẫn bênh và chỉ khuyên bảo anh nhẹ nhàng.

Tối hôm đó, em nói chuyện với anh và đòi ly hôn một mình nuôi con thì anh khóc như mưa, xin lỗi và hứa sẽ không làm vậy nữa, sẽ cố gắng sửa chữa. Thế mà hôm nay anh lại tiếp tục đánh con vẫn chỉ vì những lỗi nhỏ nhặt.

Anh cũng đã từng đánh em một lần. Đêm hôm đó anh chơi game rất khuya, ánh đèn laptop sáng làm em trằn trọc không tài nào ngủ được. Em nói nhiều lần mà anh không chịu đi ngủ nên tầm 1h đêm Em đã chửi bới anh. Anh lao ra tát Em 2 cái. Em thật sự tổn thương. Cái này cũng là do anh bị ảnh hưởng của giáo dục gia đình. Ông nội anh đánh đập con cái (trong đó có bố anh) rất kinh khủng. Anh cũng không biết bao lần bị bố đánh cho thừa sống thiếu chết nên từ bé anh đã quen trong môi trường bạo lực rồi. Em sợ rằng con mình sau này cũng thế.

Vợ chồng em rất ít khi nói chuyện giao tiếp với nhau vì cứ về đến nhà là anh ôm điện thoại hoặc laptop. Bảo anh chơi với con thì anh kêu mệt, hiếm khi lắm anh mới chơi với con nhiệt tình. Anh nói đau đầu, áp lực công việc, hôm nào thích chăm con thì chăm, còn không thích thì thôi.

Mặc dù anh gia trưởng nhưng lại cực kỳ sợ bố chồng em. Tính bố chồng rất gia trưởng nên từ nhà đến cơ quan họ hàng làng xóm đều phải sợ. Em mà đưa con đi đâu ông đều tỏ ý không cho đi, sợ đi ra ngoài không an toàn, nên mẹ con em hầu như cũng chẳng mấy khi được đi đâu. Ông rất thích con gái ông về nhà ăn cơm, ngủ lại, thậm chí có thời gian ở cả năm trời. Nhưng thi thoảng thấy Em về thăm mẹ thì ông lại chửi bới, nói Em về đấy luôn đi. Có lần như vậy Em phải vừa dắt con đi vừa khóc. Công bằng mà nói ông như thế gần như với mọi người chứ không phải mình Em.

Chưa dừng lại ở chuyện này, nhắc đến chuyện vợ chồng thì khoản chăn gối của chúng em còn tệ hơn nữa. Em chưa từng có bất kỳ cảm xúc gì, kể cả thời gian mới cưới lúc mặn nồng. Chồng em cũng yếu nên mặc dù ngày nào anh cũng tình cảm nhưng chuyện quan hệ thì chỉ cùng lắm 1 lần 1 tuần. 2 tháng nay chúng em cãi nhau liên miên nên vợ chồng em còn không quan hệ lần nào. Chồng Em cũng có ưu điểm: anh chung thuỷ, không bồ bịch, rượu chè cờ bạc, tiền anh làm ra đưa hết cho Em giữ, anh cũng hợp và rộng rãi với nhà vợ. Nhìn chung Em biết anh yêu vợ, yêu con nhưng yêu bản thân anh nhiều hơn thế.

Bản thân em cũng không bao giờ ép mình theo cái tư tưởng chỉ coi chồng là lẽ sống, em cũng phải biết yêu lấy thân mình đã. Tuần Em cố sắp xếp đi tập gym mấy buổi về muộn, cuối tuần rủ được anh đưa con đi chơi cùng thì đi, hai vợ chồng mà cãi nhau thì Em một mình xách 2 đứa đi chơi, chồng có đi cùng cũng chỉ quát mắng con thôi. Thế nhưng em mà có đi thì cũng chẳng đi được lâu vì mình em với 2 đứa nhỏ chưa đến 3 tuổi, đi đâu chúng cũng quấy em không xoay sở kịp. Em biết mỗi người chỉ sống một lần nên lúc nào cũng nghĩ đến chuyện ly dị nhưng có cái khó: chúng Em sống cùng được ông bà hỗ trợ kinh tế gần như hoàn toàn, Em tuy có học thức cao nhưng trình độ làm việc lại không tốt nên lương thấp (chồng học không giỏi, trình độ làm việc cũng không giỏi nhưng có công việc tốt do bố anh xin cho nên lương cao hơn Em).

Cuộc sống từ bé lớn lên của em khá thiệt thòi vì bố mẹ không hạnh phúc mặc dù cả bố và mẹ đều yêu thương em, không để em thiếu thốn gì. Mẹ em từ xưa luôn kêu ca, phàn nàn về em với mọi người là đứa hậu đậu, vụng về, không làm được cái gì, được cái chịu khó nên cần cù bù thông minh. Vì thế nên lúc nào Em cũng lấy cái cần cù ra để bù, học ngày học đêm nên bằng cấp rất tốt, tuy nhiên vì chỉ biết học nên kỹ năng sống kém trầm trọng. Khoản quan hệ xã hội em cũng không tốt, nhìn chung mẹ bảo em không có sức hút. Mẹ luôn nói Em may mắn lấy được anh: bố mẹ chồng khá quan tâm đến nhà ngoại, hay mời đi ăn đi chơi, biếu đồ, con cái Em học hành ông bà lo, tiền anh đưa Em hết nên Em không phải nghĩ gì về kinh tế. Bây giờ em muốn ly hôn thì cả gia đình anh và gia đình em chắc chắn chẳng có ai chịu đồng ý cả, cũng không thể dựa vào gia đình vì nhà Em chỉ ở mức bình thường. Em sợ mình không đủ năng lực để một mình nuôi 2 đứa con.

Xin hãy cho em một lời khuyên. Em phải làm thế nào để chồng em chịu sửa đổi hay em đã sai ở điểm nào để còn sửa chữa, hoặc em có nên tìm cho mình một con đường mới?

Bài viết cùng chuyên mục