T3, 01 / 2017 4:02 chiều | mshuyen

4 năm trước đây, tôi hụt hẫng khi phát hiện ra chồng tôi đang cặp bồ với người đàn bà hơn anh ấy 4 tuổi và hơn tôi 8 tuổi. Tôi những tưởng mình sẽ không thể nào vượt qua nổi thời gian khủng khiếp ấy. Thế nhưng đau đớn thay, trái ngược với tôi, chồng tôi bị phát hiện, dù biết là bản thân mình sai nhưng anh vẫn luôn tỏ thái độ bất cần.

Có thể bạn quan tâm 1: Nỗi đau của người vợ có chồng bị vô sinh

Có thể bạn quan tâm 2:  Lời cảnh báo trả thù của người vợ bị chồng phụ tình

Khi phát hiện ra mọi chuyện, bản thân tôi như muốn gục ngã, đau đớn buồn tủi. Thế còn người đàn bà là bồ nhí của chồng tôi thì luôn ở trong tư thế thách thức và gây chiến với tôi. Tất cả mọi người xung quanh tôi khi biết chuyện đều an ủi tôi nói rằng cô ta có nhiều thứ không bằng tôi, nhưng chuyện đó với tôi giờ này đâu có ý nghĩa gì, bởi vậy tôi cũng không muốn nói nhiều làm gì. Thế rồi tôi đã nhẫn nhịn để mong giữ cho mọi thứ được bình yên và cuối cùng chồng tôi cũng quay đầu lại.

Tôi ngậm ngùi câm nín chôn giấu mọi chuyện coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra chỉ để cuộc sống tiếp diễn cho chồng tôi có cơ hội làm lại, sửa chữa sai lần, thậm chí mọi người còn kể chồng tôi đã có một đứa con trai với cô ta. Nhưng tôi cũng đành mặc kệ chẳng muốn tìm hiểu nhiều làm gì, cũng chỉ mong được sống bình yên, không muốn phải suy nghĩ đau khổ thêm nữa.

Thời gian cứ thế trôi đi, tôi đã lầm tưởng rằng mình đã có thể sống bình yên, nhưng không cho tới khi tôi phát hiện ra rằng chồng tôi vẫn dành cho cô ta một góc riêng. Tôi không biết có phải do anh và cô ta có con riêng với nhau nên vẫn phải qua lại. Đến thời điểm này, thực sự cái tôi quan tâm hoàn toàn không có 2 người bọn họ hay kể cả là họ có với nhau mấy đứa con nữa. Tôi hoàn toàn cảm thấy cô đơn, buồn khổ và muốn gục ngã. Tôi không muốn cãi nhau hay đôi co gì với chồng, tôi không muốn nói chuyện và hay có một chút nào gần gũi với anh. Tôi thì càng ngày càng lạnh nhạt còn anh ta thì lại muốn gần tôi. Nhưng tôi lại không thể để xảy ra cãi vã hay ly hôn.

Nếu như là người ngoài nhìn vào thì tất cả mọi người đều vẫn đang nghĩ rằng gia đình tôi đang yên ổn hạnh phúc, không có bất cứ sóng gió hay mẫu thuẫn gì biểu lộ ra ngoài. Tôi thì tạo cho chồng một vỏ bọc là một gia đình hạnh phúc với một cô con gái dễ thương 9 tuổi. Còn người đàn bà kia phải chăng cô ta chỉ là cho anh được đứa con trai.

Giờ đây với tôi hôn nhân chỉ còn lại với ý nghĩa là nghĩa vụ, tôi căm ghét và hận anh ta đến tận xương tủy vì đã làm cuộc sống của mẹ con tôi ra nông nỗi này, tôi ghét cuộc sống phải ở gần anh ta. Mọi chuyện đến giờ vẫn diễn ra như bình thường, ban ngày chúng tôi hầu như không nói chuyện nhiều với nhau, chỉ cư xử với nhau với những lời nói không chút tình cảm nhưng cũng không để người ngoài phát hiện ra vấn đề gì giữa 2 người. Thế nhưng cứ khi màn đêm xuống thì mặc dù nằm chung giường nhưng chúng tôi thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác nhau.

Tôi phải làm sao để vượt qua hoàn cảnh nghiệt ngã này đây, tôi có nên tiếp tục giả vờ như đang hạnh phúc hay một lần trong đời vượt qua tất cả để giải thoát cho mình?

Bài viết cùng chuyên mục