T6, 12 / 2016 9:53 sáng | mshuyen

Những việc mình không bao giờ ngờ tới thì lại xảy đến với mình và giờ đây, ngày qua ngày tôi phải luôn tỏ ra khó chịu, sống lãnh cảm để che giấu cảm xúc của mình…

Đọc thêm: Tôi quan hệ với em chồng bởi tôi cũng chỉ là một phụ nữ yếu đuối

Ngày đầu tiên tôi gặp chị là ngày chị đến nhà tôi chơi và tôi gặp chị ở ngay ngoài đầu ngõ nhà tôi. Ngày đó chị và anh trai tôi còn mình mình, tớ tớ, thế nên tôi không hay biết hai người đang yêu. Tôi chỉ nghĩ đơn thuần chị là bạn của anh. Chị xinh không hẳn là nổi trội nhưng chị có nét duyên, có nụ cười tươi và sự dịu dàng của người con gái thuần khiết. Tôi thích chị ngay từ cái nhìn đầu tiên ấy và tôi nghĩ, nhất định phải nói với anh làm mai mối cho mình dù là chị là có hơn tuổi đi chăng nữa.

Trong bữa cơm ngày hôm đó, tôi hầu như không để ý đến ăn uống vì tâm trí tôi dành hết cho chị mất rồi. Anh trai tôi thì lại tỏ ra vui mừng vì anh chỉ nghĩ đơn thuần rằng em trai mình quý chị dâu thì tốt quá rồi không còn gì phải lo lắng nữa. Anh đâu có nghĩ tôi lại thích chị ngay từ lần đầu tiên.

Thế nhưng khoảnh khắc vui mừng của tôi chưa kịp đầy thì anh trai tôi giới thiệu đó là người anh sẽ cưới làm vợ. Giây phút ấy tôi như bị nghẹn, không phải nghẹn thức ăn nữa mà tình cảm, câu chữ nghẹn hết nơi cổ họng. Tôi tí nữa thì rớt bát xuống mâm nhưng cố gắng tỏ vẻ ngạc nhiên, xem ra chưa có chuyện gì xảy ra và ấp úng: “Thế hai anh chị yêu nhau lâu chưa ạ, hai người quen nhau từ khi nào thế, thật là đẹp đôi”. Tôi không quên khôi hài mấy câu vui vẻ để chị cảm thấy gia đình tôi lúc nào cũng giang rộng cánh cửa để đón chị.

Sau đó, anh và chị vẫn ngồi dưới nhà cười đùa nói chuyện vui vẻ với nhau vẫn xưng hô ” bạn- tớ”. Anh có gọi thế nào tôi cũng không xuống vì tôi thật sự đang buồn, cảm xúc không thể nào kìm nén được, tôi thích chị. Nếu chị không yêu anh, tôi thề là sẽ chinh phục bằng được chị dù khó khăn thế nào đi chăng nữa. Nhưng mọi sự đã khác rồi, chị sẽ thuộc về anh hoặc chí ít hơn chị cũng đã trao trái tim mình cho người anh trai của tôi.

Sau buổi hôm đó, chị về trong sự bàn tán xôn xao, khen ngợi, ngưỡng mộ của bà con hàng xóm. Chị là chị dâu của tôi, còn tôi vẫn là gã đàn ông cô đơn. Tôi sao có thể chịu được khi sống cùng mái nhà với chị chứ. Người ta nói, thứ gì chưa đạt được thì khát khao mong nhớ. Chị là người đặc biệt, sự quan tâm và chu toàn của chị dành cho gia đình chồng càng khiến tôi không thể nào quên được chị.

Kể từ khi chị về làm dâu nhà tôi, ngày qua ngày tôi phải luôn tỏ ra khó chịu, sống lãnh cảm để che giấu cảm xúc của mình. Vì tôi luôn lo sợ ai đó sẽ phát hiện ra tôi thích chị. Có lúc, thấy chị đảm đang trong nhà, nấu nướng cho bố mẹ tôi chỉ muốn lại và ôm chầm lấy chị, đôi khi tình cảm khiến con người ta suy nghĩ liều lĩnh như vậy nhưng rồi tôi lại thôi. Tôi sợ như thế sẽ làm tan nát tất cả và tôi lại giữ mình.

Giờ đây, người tôi yêu đang sống chung dưới mái nhà với tôi nhưng đau đớn thay lại là dưới danh nghĩa, thân phận là vợ anh trai tôi, chị dâu của tôi. Tôi phải làm sao bây giờ, tôi chán nản lắm rồi. Có lẽ tôi nên tìm một lý do thích hợp để chuyển ra ở riêng.

Bài viết cùng chuyên mục