T3, 01 / 2017 3:33 chiều | mshuyen

Từ ngày có mẹ đẻ tôi đến, mẹ chồng tôi cứ như đang coi bà như giúp việc trong nhà vậy…

Đọc thêm: Tâm sự của con dâu về bà mẹ chồng có 1-0-2

Tôi ở tỉnh lẻ lên Hà Nội học đại học. Quê tôi phải nói là rất nghèo khó, gia đình tôi cũng không phải khá giả. Khi đang học năm 2 đại học thì tôi quen và yêu anh cho tới khi ra trường và đi làm. Tôi theo anh về ra mắt, bố mẹ anh không đồng ý cũng chỉ vì chê nhà tôi xa xôi, điều kiện kinh tế gia đình không tương xứng, mãi đến khi tôi tìm được một công việc ổn định hơn, lại cộng thêm quyết tâm của hai đứa bố mẹ anh mới xuôi lòng.

Sau khi cưới nhau, chúng tôi ở cùng nhà với bố mẹ chồng vì chồng tôi là con một, hơn nữa gia đình anh nhà cao cửa rộng nên ông bà cũng muốn chúng tôi ở cùng. Mẹ chồng đối xử với tôi cũng không phải quá khó khăn hay ghê khó dễ gì thế nhưng dù sao ngay từ đầu bà đã không ưa tôi nên giờ sống chung cũng không được thoải mái lắm. Tôi cũng cố gắng nhiều để hòa hợp với mẹ chồng hơn nhưng nhiều khi vẫn thấy còn xa lắm.

Lấy chồng được hơn 1 năm thì tôi sinh em bé. Sức khỏe tôi không tốt lắm, hơn nữa nhà bố mẹ chồng tôi lại ít người, ông bà cũng không muốn thuê giúp việc nên mẹ đẻ phải xuống phụ tôi chăm con. Tôi nhớ hôm mẹ lên được đúng 3 hôm, bà nội cũng ở phòng với cháu, bà nhìn thằng bé xong rồi nói: “May quá, giống bố nó như đúc, con trai giống mẹ thì chỉ khổ 3 đời thôi, đi làm chỉ đủ tiền xăng”. Bà nội vừa nói vừa cười, mẹ tôi nghệt ra, rơm rớm nước mắt, tôi khó xử qua, ngại ngùng quá không biết nói gì.

Tôi có cảm giác rằng từ ngày có sự xuất hiện của mẹ đẻ tôi thì mẹ chồng cũng chỉ coi bà như giúp việc trong nhà vậy, nghĩ đến mà xót xa. Mang tiếng là trông cháu nhưng việc gì mẹ chồng cũng ỷ lại, từ chuyện cơm nước, dọn dẹp. Nhiều lúc tôi nhìn mẹ để lúi húi cơm nước dưới bếp còn mẹ chồng vắt chân trên ghê xem phim cười ha hả nước nước mắt ứa ra, cổ họng nghẹn đắng lại.

Chồng tôi thấy mẹ vợ làm nhiều việc nhà như vậy chắc cũng ngại nên một hôm anh cũng cố ý nói để mẹ anh và mẹ tôi cùng nghe thấy : “Bà nội ơi phụ con nấu cơm đi”. Ai ngờ mẹ chồng xa xả: “Có con dâu về để mẹ chồng hầu à. Tao vất vả làm lụng đến tuổi nghỉ ngơi, giờ còn bắt tao hầu từ mẹ đến con”. Tôi sững sờ, nhìn sang mẹ thấy bà cúi gằm, vờ như không nghe thấy.

Đã gần 1 tháng mẹ đẻ tôi ở đây trong nhà chồng tôi, tôi thấy bà phải chịu đựng tủi hổ, vất vả quá nhiều, tôi thương bà lắm, nhưng bà bảo nếu bà về thì mọi chuyện sẽ càng không ổn nên không sao, bà vẫn chịu được. Cho đến hôm đấy, cả nhà đang ăn cơm tối, mẹ chồng tôi đột ngột bảo, hay tôi sinh con xong thì nghỉ việc luôn đi, lương không đủ xăng xe thì làm làm gì, ở nhà buôn bán còn hơn, tôi cự lại, bảo con không muốn bỏ việc thì mẹ chồng sa sầm mặt lại, nói chỉ giỏi ăn bám chồng thôi, đi làm thế để lấy cái tiếng à.

Mẹ tôi nghe thấy vậy không biết nói gì cũng chỉ biết cúi mặt ăn tiếp, bà xin phép ăn nhanh xong trước để lên phòng trông cháu ngủ cho mọi người ăn. Tôi lên sau, thấy bà khóc tấm tức trong phòng mà xót xa. Mẹ tôi bảo, thôi cố gắng thêm thời gian nữa, hai đứa ra ở riêng cho đỡ khổ, cứ thế này chịu sao được.

Mẹ tôi nói rồi quay nhanh đi để hít một hơi thật dài ngăn nước mắt chảy ra, tôi cảm tưởng như bà đang cố nuốt mọi chịu đựng vào trong, cố gắng kìm nén chỉ để tôi được hạnh phúc. Tôi nhìn mẹ mà thấy giận bản thân mình. Người ta càng lớn càng khiến bố mẹ tự hào, còn tôi, gần 30 tuổi vẫn khiến mẹ buồn tủi…

Bài viết cùng chuyên mục